Giỏi ngoại ngữ từ những thói quen nhỏ

Như mình đã từng chia sẻ ở nhiều những bài viết trước đặc biệt là trong bài Tiếng Nhật khó hay dễ ? Học đến bao giờ là đủ? về hành trình học và trau dồi ngoại ngữ, cách tốt nhất để chúng ta có thể giỏi hơn mỗi ngày, vui và thoải mái, coi việc học ngoại ngữ “học như không học”đó là đưa nó vào chính cuộc sống hàng ngày. Hãy nghĩ một cách đơn giản, ngôn ngữ bạn đang học cũng như tiếng Việt, bạn dùng tiếng Việt để nói chuyện với gia đình, bạn bè, để học, để chơi…thì hay làm y như vậy bằng tiếng Anh, tiếng Nhật hay bất kì một ngôn ngữ nào khác bạn muốn.

Dưới đây mình chia sẻ một vài điều nho nhỏ mình vẫn làm hàng ngày để “học ngoại ngữ”

1. Set-up điện thoại, máy tính bằng tiếng nước ngoài.

Nghe có vẻ là một việc rất nhỏ, những đây là việc làm rất hiệu quả. Có lẽ mình chưa bao giờ dùng điện thoại, hay máy tính bằng tiếng Việt.

Một ngày chúng ta thường dành rất nhiều thời gian để dùng, thao tác trên điện thoại và máy tính. Việc set-up và không sử dụng bằng tiếng Việt sẽ khiến bạn hằng ngày phải nhìn, tiếp xúc với ngôn ngữ đó. Chưa kể, khi bạn sử dụng những ứng dụng trên điện thoại như Siri, Google Map…bạn sẽ phải sử dụng ngôn ngữ đó để tra cứu bằng giọng nói, điểu khiển…Tất cả những việc làm đó dần sẽ khiến bạn hình thành thói quen sử dụng, tư duy bằng một ngôn ngữ khác tiếng Việt.

2. Dùng từ điển giải thích bằng tiếng nước ngoài.

Mình rất hiểu cảm giác khi không biết hay hiểu một từ mới, rất nhiều người sẽ muốn lấy ngay từ điển hoặc điện thoại và tra ra tiếng Việt. Trước đây mình cũng từng như vậy nhưng dần mình đã thay đổi và bây giờ mình thường sẽ tra theo Nhật-Nhật, Anh-Anh, Nhật-Anh và sau cùng mới dùng đến tiếng Việt.

Hồi còn đi học, trong lớp mình không được sử dụng điện thoại, kể có điện thoại bọn mình cũng không có wifi để kết nối tiện như bây giờ. Dụng cụ trợ giúp duy nhất cho việc học ngoại ngữ của mình lúc đó là chiếc kim từ điển bố mình tặng. Tuy nhiên, loại của mình lại không thể trực tiếp viết chữ Hán để tra cứu, buộc phải dò theo cách đọc, bộ trong chữ Hán hoặc mình phải tìm một từ vựng mình biết có chữ Hán đó và sử dụng copy paste để tìm được cách đọc và ý nghĩa của từng chữ độc lập. Chưa hết, thời đó hầu hết kim từ điển tiếng Nhật là kim từ điển Nhật-Anh, Nhật-Nhật, Anh-Anh và chiếc của mình cũng vậy. Khi mới bắt đầu, mình cũng từng gặp khó khăn vì đôi khi chưa hiểu hết những giải thích bằng tiếng Nhật, những dần mình quen với việc đó và thấy nó cực tốt cho việc học ngoại ngữ. Cách tra như vậy không những chỉ giúp mình hiểu nghĩa từ, còn giúp mình sau này có thể giải thích lại từ vựng đó và hiểu được rất rõ cách sử dụng từ trong câu. Mình đặc biệt gợi ý cách này cho những bạn đang và muốn học – trau dồi song song hai ngoại ngữ.

Bây giờ, chúng mình có i-phone rất tiện lợi cho việc tra cứu và chắc cũng không còn nhiều người dùng kim từ điển như mình hồi xưa. Mình thường tra cứu nhiều nhất bằng App Imiwa (Nhật-Anh, Anh-Nhật), hoặc sẽ tra trực tiếp tại google ví dụ như tiếng Anh thì thêm meaning, tiếng Nhật thì thêm とは、意味 ngay sau từ. Các bạn có thể thử xem nhé!

3. Nghe NHK Podcast, đọc báo vào buổi sáng.

Từ khi đi làm, mình đã duy trì được một thói quen khá đều đặn là nghe Podcast bản tin 7:00 sáng của NHK (trong lúc make-up ;)) vào buổi sáng. Thường thì bản tin lúc 7h sẽ có độ dài khoảng 20 phút và bao quát mọi thông tin từ chính trị, xã hội, thể thao…và cả dự báo thời tiết của ngày hôm đó.

Trước đây mình hay đọc tin tức buổi sáng hơn, bây giờ tuy vẫn đọc nhưng thêm thói quen nghe. Vì khi nghe podcast có một điều rất hay là mình có thể shadowing (nói theo) những người nói bản tin. Đây là cách mình làm để có thể nói tiếng Nhật tốt và hay hơn, nói được mọi chủ đề với vốn từ vựng rộng và chính xác. Đối với mình một người giỏi ngoại ngữ không phải là nói trôi chảy mà là nói hay (hay ở cả cách nói chuyện và dùng từ ngữ) và mình muốn phấn đấu. Nói thật, khi đi học mình từng không phải là người quá chú trọng vào việc nói hay, tuy nhiên khi đi làm suy nghĩ của mình dần thay đổi. Nói hay ngoại ngữ sẽ khiến chúng ta trở nên chuyên nghiệp hơn rất nhiều trong công việc. (cụ thể hơn có thể mình sẽ chia sẻ trong một bài viết về công việc nhé ;)).

Hiện nay, podcast có rất nhiều nội dung cũng như ngôn ngữ đa dạng. Bạn hoàn toàn có thể lựa chọn những nội dung phù hợp nhất để vừa giải trí vừa học tập. Gần đây ngoài NHK ra, mình hay nghe: Talk to me in Korean :)) (học tiếng Hàn bằng tiếng Anh), The business of fashion (vì mình rất thích thời trang), Vietnam innovator (về những doanh nhân trẻ nhiệt huyết, có cả TA và TV)…

4. Âm nhạc, Phim ảnh, Đọc, Youtube…

Điển hình giỏi ngoại ngữ nhờ xem phim là RM của BTS. Nhờ chăm chỉ xem siscom Friends thôi mà RM có thể nói tiếng Anh vô cùng trôi chảy dù anh chưa bao giờ sống hay du học tại nước ngoài. Mình biết có rất nhiều bạn giỏi ngoại ngữ chỉ nhờ nghe nhạc, xem phim và mình rất ngưỡng mộ.

Mặc dù mình không phải là người chỉ xem phim, nghe nhạc để học ngoại ngữ nhưng mình cũng dành rất nhiều thời gian cho âm nhạc, phim ảnh, đọc, xem Youtube…nhất là trong giai đoạn giãn cách vừa rồi. Mình nghĩ đây là những cách vui vẻ nhất, cũng là cách để chúng ta thấy “học như không học” ngoại ngữ. Mình không thể kể hết những nội dung mình xem và đọc nên hẹn các bạn ở những bài viết sau. Còn dưới đây là vài bộ phim tình cảm Nhật mình đã xem trong đợt giãn cách cho những bạn có hứng thú.

Chúng ta có rất nhiều cách để đưa ngoại ngữ vào cuộc sống, biến việc học ngoại ngữ thành “học như không học”. Quan trọng là qua những thói quen hàng ngày như thế này mình mong bạn sẽ không còn bị ngại nói hay dùng ngoại ngữ nữa. Học ngoại ngữ là một quá trình mà bạn chỉ cần duy trì được việc hôm nay giỏi hơn hôm qua thì bạn đã thành công bước đầu rồi. Cứ như vậy, dần dần một ngày bạn sẽ trở nên rất giỏi ngoại ngữ cho mà xem! Tin mình đi 😉

P/s: Hôm qua khi nói chuyện với em trai, mình biết các em học sinh đã chính thức bắt đầu một năm học mới. Chúc tất cả những ai còn đi học sẽ có một năm học thành công và nhiều niềm vui.

Thank you and see you in my next posts nhé!

TRANG

Hà Nội của Trang.

“Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội…”

Đây sẽ là một bài Blog rất sến và mang đậm câu chuyện cá nhân của mình 🙂

Cũng hơn nửa năm rồi mình không đăng bài trên Blog. Thực ra, mình đã soạn khá nhiều bài nhưng rồi lại cất đi vì cứ có cảm giác đó chưa phải là thứ mình thực sự muốn share vào thời điểm hiện tại.

Còn hôm nay là một bài Blog có phần khác với những bài mình từng viết, không phải là học, cũng không phải trải nghiệm, chỉ đơn thuần là câu chuyện về mình – một cô gái Hà Nội.

Mình yêu Hà Nội và lý do đơn giản vì Hà Nội là quê hương của mình. Làm gì có ai không yêu quê hương của chính mình, phải không? Nếu có người nói “không” mình không nghĩ là họ nói thật.

My Family

Hà Nội với mình là những kỉ niệm tuổi thơ mà mình sẽ không bao giờ quên. Hồi 5,6 tuổi khi mình còn sống chung với ông bà nội, mình được chiều lắm ;)) vì mình là cháu út (hồi đấy mình còn chưa có em). Tuổi thơ của mình là mỗi chiều đi học về được bà mua quà (đồ ăn vặt) kiểu tào phớ, bỏng, coca (chai sứ) cho, rồi cuối tuần mỗi lần nhổ tóc bạc cho ông xong được ông thưởng cho 2000-3000đ gì đấy để sang nhà hàng xóm chơi điện tử :)). Hồi đấy chỉ là mấy cái máy điện tử cầm tay với tivi màn hình bé xíu chơi mario, rồi contra (nghĩ lại thấy thật huyền thoại ;))). Chưa hết, mỗi dịp lễ thiếu nhi, trung thu…trong xóm lại tổ chức múa lân, rước đèn, làm cỗ trung thu…Năm nào bà cũng đưa mình ra Lương Văn Can (phố bán đồ chơi ở Hà Nội mà đứa trẻ nào cũng thích) mua đồ chơi, về nhà ông làm cho đèn kéo quân, cả nhà cùng làm chó bưởi đủ kiểu rồi đi phá cỗ…Những thứ giản dị như thế là những thứ mình luôn nhớ nhất về cái thời trẻ con của mình.

Khi lớn hơn, kỉ niệm về Hà Nội của mình là những sáng đi học cùng bố. Bố mình là người nhận nhiệm vụ đưa mình đi học buổi sáng từ những năm cấp một cho đến khi mình có thể tự đi học được bằng xe đạp và xe máy. Hồi cấp một, mình học ở trường Trần Quốc Toản nhờ thế sáng nào hai bố con cũng đi qua Hồ Gươm – nơi mà mình hay đùa là “Nhìn thấy Hồ Gươm là nhìn thấy Hà Nội :))”. Có thể nhiều người khi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội như mình sẽ chẳng mấy để ý đến Hồ Gươm hay những cảnh quan khác trong thành phố nhưng may mắn Hồ Gươm gắn với kí ức 5 năm tiểu học của mình. Vì vậy đến giờ mỗi lần về Hà Nội, đi qua con đường quanh hồ mình luôn thấy thân thuộc, bình yên và đó là cảm giác “Ah, mình đã thực sự về nhà, về Hà Nội rồi”.

Con đường mình đi qua suốt 5 năm tiểu học

Hà Nội với mình là những năm tháng học sinh vô cùng đẹp và cũng là một quá trình trưởng thành để có một Trang như hiện giờ. Cho đến năm lớp năm, ước mơ của mình khi ấy vẫn còn là muốn trở thành ca sĩ, mình còn viết hẳn trong sổ lưu bút cuối cấp một của mình :)). Nhưng từ khi lên cấp hai, mình có em, bước sang một giai đoạn trưởng thành khác, có những thay đổi trong cuộc sống, mình không còn là cô cháu gái út nũng nịu ông bà, mình tự lập và mình cũng đã tự gạt bỏ kha khá những thú vui của bản thân. Hà Nội trở thành những ngày đi học từ sáng đến chiều, tối thì học thêm, phụ đạo. Nhưng thật may trên chặng đường học tập, mình đã gặp được những đứa bạn cũng là những chiến binh như mình :)). Dù học hành có vất vả thật, nhưng bọn mình chẳng có ngày nào đến lớp là không cười, không vui. Vì thế nên Hà Nội lại đáng yêu trở lại với những kỉ niệm học trò vô giá. Có những người bạn mà chúng mình vẫn chơi, gắn bó với nhau đến tận bây giờ. Nghĩ về những điều đó mình chỉ biết tự nhủ: “I’m so lucky”.

Cấp 2, cấp 3 thì đi học ngày nào cũng qua Lăng Bác ;))

Vài hôm trước mình có nhận được một câu hỏi từ một bác người Nhật rằng: “Cháu thích gì nhất ở Việt Nam”. Mình đã trả lời là mình thích sự ấm áp. Hà Nội với mình là gia đình, bạn bè, những kỉ niệm đã gắn chặt và là một phần con người mình. Minh luôn thấy Việt Nam là một đất nước cực kì vui ví dụ như việc mấy năm trước cả đất nước chúng ta đã cùng cổ vũ đá bóng.

Nếu được trả lời nhiều thêm một chút thì chắc là mình đã kể cho bác thêm về đồ ăn: Đồ bà,mẹ mình làm, đồ các bạn dẫn mình đi ăn, đồ mình tự đi ăn ;)))

Từ khi đi du học và sống xa gia đình, Hà Nội với mình là những cái Tết vì không năm nào mình không về Hà Nội cả (nếu không phải vì lý do bất khả kháng như Covid), vì có ba điều mình luôn nhớ:

  1. “We are so buzy growing up, we often forget your parents also growing old.”
  2. Điều mình tiếc nhất có lẽ là đã không thể ở cạnh để chứng kiến em trai mình lớn lên từng ngày.
  3. Mình thích nhất ở Hà Nội cùng những bạn thân của mình.

Một thành phố, đất nước gắn bó với bạn sẽ luôn đẹp theo một cách nào đấy trong lòng bạn. Với mình đó là HÀ NỘI.

Một bài viết ngẫu nhiên nhân ngày lễ mùng 2/9. Happy Vietnam Independence Day!

Mong dịch bệnh chóng qua để chúng ta có cuộc sống bình thường trở lại.

Cảm ơn bạn đã đọc câu chuyện về mình.

Little moments, Big memories.

TRANG