Hà Nội của Trang.

“Dù có đi bốn phương trời, lòng vẫn nhớ về Hà Nội…”

Đây sẽ là một bài Blog rất sến và mang đậm câu chuyện cá nhân của mình 🙂

Cũng hơn nửa năm rồi mình không đăng bài trên Blog. Thực ra, mình đã soạn khá nhiều bài nhưng rồi lại cất đi vì cứ có cảm giác đó chưa phải là thứ mình thực sự muốn share vào thời điểm hiện tại.

Còn hôm nay là một bài Blog có phần khác với những bài mình từng viết, không phải là học, cũng không phải trải nghiệm, chỉ đơn thuần là câu chuyện về mình – một cô gái Hà Nội.

Mình yêu Hà Nội và lý do đơn giản vì Hà Nội là quê hương của mình. Làm gì có ai không yêu quê hương của chính mình, phải không? Nếu có người nói “không” mình không nghĩ là họ nói thật.

My Family

Hà Nội với mình là những kỉ niệm tuổi thơ mà mình sẽ không bao giờ quên. Hồi 5,6 tuổi khi mình còn sống chung với ông bà nội, mình được chiều lắm ;)) vì mình là cháu út (hồi đấy mình còn chưa có em). Tuổi thơ của mình là mỗi chiều đi học về được bà mua quà (đồ ăn vặt) kiểu tào phớ, bỏng, coca (chai sứ) cho, rồi cuối tuần mỗi lần nhổ tóc bạc cho ông xong được ông thưởng cho 2000-3000đ gì đấy để sang nhà hàng xóm chơi điện tử :)). Hồi đấy chỉ là mấy cái máy điện tử cầm tay với tivi màn hình bé xíu chơi mario, rồi contra (nghĩ lại thấy thật huyền thoại ;))). Chưa hết, mỗi dịp lễ thiếu nhi, trung thu…trong xóm lại tổ chức múa lân, rước đèn, làm cỗ trung thu…Năm nào bà cũng đưa mình ra Lương Văn Can (phố bán đồ chơi ở Hà Nội mà đứa trẻ nào cũng thích) mua đồ chơi, về nhà ông làm cho đèn kéo quân, cả nhà cùng làm chó bưởi đủ kiểu rồi đi phá cỗ…Những thứ giản dị như thế là những thứ mình luôn nhớ nhất về cái thời trẻ con của mình.

Khi lớn hơn, kỉ niệm về Hà Nội của mình là những sáng đi học cùng bố. Bố mình là người nhận nhiệm vụ đưa mình đi học buổi sáng từ những năm cấp một cho đến khi mình có thể tự đi học được bằng xe đạp và xe máy. Hồi cấp một, mình học ở trường Trần Quốc Toản nhờ thế sáng nào hai bố con cũng đi qua Hồ Gươm – nơi mà mình hay đùa là “Nhìn thấy Hồ Gươm là nhìn thấy Hà Nội :))”. Có thể nhiều người khi sinh ra và lớn lên ở Hà Nội như mình sẽ chẳng mấy để ý đến Hồ Gươm hay những cảnh quan khác trong thành phố nhưng may mắn Hồ Gươm gắn với kí ức 5 năm tiểu học của mình. Vì vậy đến giờ mỗi lần về Hà Nội, đi qua con đường quanh hồ mình luôn thấy thân thuộc, bình yên và đó là cảm giác “Ah, mình đã thực sự về nhà, về Hà Nội rồi”.

Con đường mình đi qua suốt 5 năm tiểu học

Hà Nội với mình là những năm tháng học sinh vô cùng đẹp và cũng là một quá trình trưởng thành để có một Trang như hiện giờ. Cho đến năm lớp năm, ước mơ của mình khi ấy vẫn còn là muốn trở thành ca sĩ, mình còn viết hẳn trong sổ lưu bút cuối cấp một của mình :)). Nhưng từ khi lên cấp hai, mình có em, bước sang một giai đoạn trưởng thành khác, có những thay đổi trong cuộc sống, mình không còn là cô cháu gái út nũng nịu ông bà, mình tự lập và mình cũng đã tự gạt bỏ kha khá những thú vui của bản thân. Hà Nội trở thành những ngày đi học từ sáng đến chiều, tối thì học thêm, phụ đạo. Nhưng thật may trên chặng đường học tập, mình đã gặp được những đứa bạn cũng là những chiến binh như mình :)). Dù học hành có vất vả thật, nhưng bọn mình chẳng có ngày nào đến lớp là không cười, không vui. Vì thế nên Hà Nội lại đáng yêu trở lại với những kỉ niệm học trò vô giá. Có những người bạn mà chúng mình vẫn chơi, gắn bó với nhau đến tận bây giờ. Nghĩ về những điều đó mình chỉ biết tự nhủ: “I’m so lucky”.

Cấp 2, cấp 3 thì đi học ngày nào cũng qua Lăng Bác ;))

Vài hôm trước mình có nhận được một câu hỏi từ một bác người Nhật rằng: “Cháu thích gì nhất ở Việt Nam”. Mình đã trả lời là mình thích sự ấm áp. Hà Nội với mình là gia đình, bạn bè, những kỉ niệm đã gắn chặt và là một phần con người mình. Minh luôn thấy Việt Nam là một đất nước cực kì vui ví dụ như việc mấy năm trước cả đất nước chúng ta đã cùng cổ vũ đá bóng.

Nếu được trả lời nhiều thêm một chút thì chắc là mình đã kể cho bác thêm về đồ ăn: Đồ bà,mẹ mình làm, đồ các bạn dẫn mình đi ăn, đồ mình tự đi ăn ;)))

Từ khi đi du học và sống xa gia đình, Hà Nội với mình là những cái Tết vì không năm nào mình không về Hà Nội cả (nếu không phải vì lý do bất khả kháng như Covid), vì có ba điều mình luôn nhớ:

  1. “We are so buzy growing up, we often forget your parents also growing old.”
  2. Điều mình tiếc nhất có lẽ là đã không thể ở cạnh để chứng kiến em trai mình lớn lên từng ngày.
  3. Mình thích nhất ở Hà Nội cùng những bạn thân của mình.

Một thành phố, đất nước gắn bó với bạn sẽ luôn đẹp theo một cách nào đấy trong lòng bạn. Với mình đó là HÀ NỘI.

Một bài viết ngẫu nhiên nhân ngày lễ mùng 2/9. Happy Vietnam Independence Day!

Mong dịch bệnh chóng qua để chúng ta có cuộc sống bình thường trở lại.

Cảm ơn bạn đã đọc câu chuyện về mình.

Little moments, Big memories.

TRANG

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s